Từ những trận pickleball, nối dài tình thương đến trẻ mồ côi
Bạn có bao giờ nghĩ một cú đánh pickleball không chỉ mang đến pha bóng đẹp, mà còn có thể thay đổi cuộc đời của một đứa trẻ? Đó là điều kỳ diệu mà giải đấu “Cùng con đi tiếp cuộc đời” của Báo Thanh Niên đã và đang làm được. Tôi từng tham dự một số giải thể thao từ thiện, nhưng hiếm có sự kiện nào khiến tôi xúc động như khi chứng kiến những tay vợt nghiệp dư cùng nhau tranh tài, không phải vì danh hiệu, mà vì một mái ấm cho những em nhỏ không may mất đi cha mẹ.
Hành trình này bắt đầu từ tháng 11 năm 2024, tại thành phố biển Nha Trang. Giải pickleball đầu tiên trong chuỗi sự kiện đã khép lại với 100 triệu đồng được quyên góp – một con số không quá lớn nhưng ẩn chứa biết bao tấm lòng. Điều thú vị là ban tổ chức đã chọn pickleball, môn thể thao đang “làm mưa làm gió” trong giới văn phòng và người nổi tiếng. Thay vì những giải chạy từ thiện quen thuộc, họ đã tạo nên một sân chơi vừa hiện đại, vừa gần gũi, nơi những người yêu thể thao có thể vừa rèn luyện sức khỏe, vừa góp phần xoa dịu nỗi đau của trẻ mồ côi.
Nhưng để hiểu được ý nghĩa thực sự, chúng ta phải nhìn lại điểm xuất phát. “Cùng con đi tiếp cuộc đời” ra đời vào ngày 16/9/2021, trong những ngày tháng đen tối nhất của đại dịch COVID-19. Khi đó, hàng trăm em nhỏ bỗng chốc mất đi điểm tựa – cha, mẹ, hoặc cả hai. Chương trình không chỉ trao học bổng, hỗ trợ khẩn cấp, mà còn bảo trợ dài hạn, đồng hành cùng các em trên suốt chặng đường trưởng thành. Nói một cách hình tượng, đây không phải là chiếc phao cứu sinh tạm thời, mà là một cây cầu vững chắc để các em bước tiếp.
Việc kết nối pickleball với chương trình từ thiện là một sáng kiến đầy tinh tế. Tôi cho rằng, thể thao vốn dĩ đã là ngôn ngữ chung của lòng nhân ái. Khi một diễn viên như Huy Khánh – người đã đồng hành ngay từ mùa giải đầu tiên – trao học bổng cho các em nhỏ ở mùa giải thứ ba tại Long Khánh, khoảnh khắc ấy còn giá trị hơn mọi cuộc vận động quyên góp khô khan. Những giọt mồ hôi trên sân pickleball, những tiếng vỗ tay cổ vũ, tất cả đều hòa quyện thành một bản giao hưởng của tình thương.
Giải đấu ở Nha Trang chỉ là khởi đầu. Tôi tin rằng, với cách làm sáng tạo và tấm lòng của những người thực hiện, con đường này sẽ còn dài và rộng hơn nữa. Mỗi quả bóng pickleball bay qua lưới không chỉ là một pha ghi điểm, mà còn là một nhịp cầu yêu thương nối giữa người cho và người nhận. Và hơn hết, đó là lời nhắc nhở rằng: dù cuộc đời có nghiệt ngã đến đâu, vẫn luôn có những bàn tay dang rộng chờ đỡ.
